Yoga — ánh sáng diệu kỳ: câu chuyện đổi thay ở tuổi ngũ tuần

DANAVA · 05 tháng 7, 2026 · 1 lượt xem · 0 thích · 0 bình luận

Yoga — ánh sáng diệu kỳ: câu chuyện đổi thay ở tuổi ngũ tuần

Ở tuổi ngũ tuần, sau một biến cố lớn, một nhân viên văn phòng tìm thấy sức khỏe và niềm an yên nhờ yoga. Câu chuyện của Hằng Trịnh.

Mục lục

Điều gì đã đưa bạn đến với yoga? Mỗi người chúng ta khi đến với bộ môn này đều có một lý do riêng, không ai giống ai. Với tôi, đó là khoảng thời gian hai năm trước, khi tôi trải qua một biến cố, một nỗi đau về cả thể xác lẫn tinh thần. Đó có lẽ là quãng thời gian tôi mệt mỏi nhất. Khi tôi đang chìm trong đau buồn, một người bạn có tham gia câu lạc bộ yoga ở quận 5 đã giới thiệu tôi cùng tham gia, phần nào để giúp tôi vượt qua.

Những hoài nghi ban đầu

Tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường trong một trường học ở quận 8, tuổi cũng đã ngũ tuần. Khái niệm của tôi về yoga trước đó thật mờ nhạt, mơ hồ, thậm chí có phần thần thánh hóa. Trên đường đến phòng tập, tôi đã tự chất vấn mình: liệu tôi có bị cười chê không, có thấy lạc lõng không, vì tôi cứ nghĩ yoga chỉ dành cho giới trẻ tập để giữ dáng. Nhưng khi bước vào, những băn khoăn ấy tan biến.

Đó là một căn phòng nhỏ tông màu trắng tinh khôi, cho tôi cảm giác thật thanh khiết. Những tấm thảm màu xanh được kê gọn gàng, ngăn nắp, và gần 40 học viên đủ mọi độ tuổi đang chăm chú tập theo hướng dẫn của một cô giáo đã ngoài bảy mươi — dù nhìn vẻ ngoài thì bạn sẽ khó tin cô đã ở tuổi đó. Nhìn cô tập những động tác nhẹ nhàng, có điều gì đó thôi thúc tôi và tôi bất giác đưa tay tập theo, như sắp chạm tới một điều gì thật lạ mà tôi không lý giải nổi.

Các động tác yoga trong lớp học
Lớp học yoga với đủ mọi lứa tuổi cùng nhau tập luyện.

Bài học đầu tiên: hít thở

Cô giáo chỉ cho tôi chỗ tập trên một tấm thảm xanh cùng hàng với mọi người. Với vốn hiểu biết về yoga gần như bằng không, tôi bắt đầu bài tập đầu tiên: hít thở. Tôi hít vào, thở ra theo nhịp đếm của cô. Sau khoảng 15 phút, cô hướng dẫn tôi các động tác xoay vai, xoay cổ kết hợp với hít thở đúng cách.

Những ngày đầu, tôi thường xuyên bị choáng, đứng không vững, một phần vì tuổi tác, một phần vì các tư thế ngày càng khó. Nhưng đây cũng là khởi đầu cho chuỗi ngày tôi tự thử thách chính mình qua từng động tác. Tôi muốn chiến thắng con người già nua, cằn cỗi trong tôi, và tôi tự nhủ sẽ không bỏ cuộc.

Hai năm và một cuộc đổi thay

Sau một tháng, tôi làm quen được các động tác khởi động. Rồi tháng thứ hai, thứ ba, thứ tư, tôi đã làm được những tư thế như cây nến, con ếch. Cứ thế, ngày qua ngày, tôi càng yêu bộ môn này, càng tập càng đam mê. Dù mưa hay nắng, tôi vẫn cần mẫn lên lớp đều đặn như một chú ong chăm chỉ.

Thấm thoắt đã hai năm. Nếu ai hỏi yoga đã giúp tôi được gì, tôi không ngần ngại trả lời: yoga đã đem đến cho tôi sức khỏe, sự dẻo dai và làm vơi đi phần nào nỗi buồn trong lòng. Với tôi, yoga có nghĩa là hiện tại. Đó là cách để tránh xa sự hối hả của cuộc sống thường ngày và tìm thấy niềm vui, sự thỏa mãn trong khoảnh khắc này. Yoga là sự trở về với hơi thở, giúp tôi nhận ra rằng ngay bây giờ tôi đã được ban tặng mọi thứ mình cần. Đó còn là cách để tôi khám phá và chiêm ngưỡng vị trí của mình trong vũ trụ.

Tôi thật muốn đắm chìm mãi trong những tư thế yoga, hay chỉ đơn giản là ngồi hít thở, bởi chính lúc đó tâm tôi thật thư thái, an yên. Có người từng nói: "Yoga là ánh sáng, một khi đã được thắp lên thì không bao giờ tắt. Bạn càng thực hành tốt, ngọn lửa sẽ càng rực sáng hơn." Và đúng như vậy, ngọn lửa ấy đã được khơi lên và sẽ mãi bùng cháy trong tôi. Tôi mong ngọn lửa ấy không chỉ cháy trong tôi mà còn lan tỏa đến tất cả mọi người: nếu bạn chân thành đến với yoga, thực hành nghiêm túc và cần mẫn, thì ánh sáng của nó sẽ soi rọi toàn bộ cuộc sống của bạn.


Bài viết được DANAVA biên tập lại. Nguồn tham khảo: yogaclubvietnam.com

Facebook

Bình luận (0)

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!

Bài liên quan