Đường xa một mình mà chẳng thấy cô đơn: khi Yoga dạy ta làm bạn với chính mình

DANAVA · 05 tháng 7, 2026 · 1 lượt xem · 0 thích · 0 bình luận

Đường xa một mình mà chẳng thấy cô đơn: khi Yoga dạy ta làm bạn với chính mình

Một câu chuyện nhẹ nhàng về hành trình tìm lại sự tĩnh lặng bên trong, khi thiền và Yoga giúp ta thôi cô đơn dù chỉ có một mình.

Mục lục

Có một sự thật giản dị: khi ta thực sự tĩnh lặng, một mình không còn đồng nghĩa với cô đơn. Và những người ta cần gặp trong đời, rồi ta đều sẽ gặp.

Tôi gặp cô gái ấy vào một ngày xuân êm dịu. Giữa khán phòng rực rỡ áo váy, cô mặt mộc, giản dị mà khác biệt: trầm tĩnh, nhẹ nhàng, lịch lãm trong từng cử chỉ và ánh nhìn. Phong thái ấy khiến tôi tự hỏi vì sao. Tôi đã nghe về Yoga từ lâu nhưng chưa từng tập, cho đến ngày gặp cô. Và cô trở thành cô giáo của tôi.

Ngồi thiền mười phút
Mười phút thiền đầu tiên mở ra một thế giới bên trong mà tôi chưa từng đặt chân đến.

Muôn lối đi trước mặt

Ngày đầu tiên, tôi ngồi thiền được mười phút. Mười phút ngắn ngủi mà thời gian như chậm lại đến mười năm. Tôi cảm nhận tiếng Om vang vọng, lan tỏa đến từng nơ-ron thần kinh. Lần đầu tôi nhận ra trong mình có một thế giới, một thế giới tôi chưa từng đặt chân đến.

Hà Nội đầu hè ồn ã, còn tôi ngồi đó, tĩnh lặng trong thế giới của riêng mình. Khi tôi kiểm soát được thế giới bên trong, tôi thấy mình có muôn lối đi trước mặt.

Học cách chấp nhận và buông bỏ

Từ khi luyện tập, tôi học cách chấp nhận bản thân như mình vốn là. Tôi không so sánh mình với người khác, không ghen tỵ, không đổ lỗi hay ngụy biện. Trước mỗi bữa ăn, tôi tập thở một phút và tự nhắc: thức ăn là nhiên liệu, chỉ nạp vừa đủ. Tôi thôi ăn để giải tỏa cảm xúc tiêu cực, vì đã có cách khác.

Tôi cũng học cách kiểm soát thời gian, bỏ những buổi tán chuyện nhạt nhẽo bàn tán về người khác, dứt hẳn thói đánh giá và nói sau lưng. Tôi chợt nhận ra bấy lâu mình đã sống hộ, nghĩ hộ người khác mà quên mất một người quan trọng: chính mình.

Mọi thứ đến rồi đi, vô thường như nó vốn dĩ. Vì thế tôi không còn bận tâm cách người khác đối xử với mình, khen chê đều bình thản đón nhận. Đi một mình, giờ tôi đã không còn biết đến cô đơn.

Mỗi bình minh là một lần được sinh ra

Tập Yoga bên mặt hồ
Bên mặt hồ gợn sóng, lòng đã lặng yên và thấy cuộc sống thật diệu kỳ.

Kết thúc tuần đầu tập luyện kiên nhẫn, tôi chính thức bị nghiện. Mỗi bình minh thức giấc, tôi thấy mình như được sinh ra lần nữa. Mặt hồ gợn sóng, tiếng người đi thể dục xôn xao, nhưng lòng tôi đã không còn xao động. Điều tốt đẹp nhất rồi cũng đi, và điều tồi tệ nhất cũng sẽ qua, như khi ta ném một viên sỏi nhỏ xuống mặt hồ.

Buổi tối, tôi thiền hai mươi phút, và giấc ngủ đến êm đềm ngọt lành. Tôi thôi trăn trở, thôi mơ mộng dệt nên những câu chuyện tình. Khi ý nghĩ lung tung ùa về, tôi chỉ đón nhận rồi tập trung vào hơi thở, để vị khách không mời lặng lẽ ra đi. Tôi không còn phải đếm cừu, đếm sao để ngủ nữa.

Khi tôi hạnh phúc, thế giới như lan tỏa niềm vui ấy. Tôi giúp người khác vô tư, và được giúp lại cũng đón nhận bình thản. Khi ta trở về với hơi thở, về với chính mình, mầm thiện sẽ được sinh ra, nhân lên và tỏa sáng. Tôi đã làm bạn được với chính tôi, và tôi đã hết cô đơn.


Bài viết được DANAVA biên tập lại. Nguồn tham khảo: yogaclubvietnam.com

Facebook

Bình luận (0)

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!

Bài liên quan