Mỗi khi bước vào loạt tư thế Chiến binh (Warrior Pose), ít ai biết rằng đằng sau chúng là một truyền thuyết Hindu đầy bi thương. Tên tiếng Phạn của nhóm tư thế này là Virabhadrasana, gắn liền với câu chuyện về vị chiến binh Virabhadra do thần Shiva tạo ra.
Truyền thuyết Virabhadra ẩn sau loạt tư thế Chiến binh.
Khởi nguồn của bi kịch
Truyền thuyết kể về Daksha, một vị linh mục quyền năng. Ông tổ chức một buổi lễ tế thần linh long trọng nhưng lại cố tình không mời, thậm chí không hề nhắc đến người con gái út của mình là Sati cùng chồng cô, thần Shiva.
Khi biết chuyện, Sati vô cùng tức giận và quyết định đến để phá hỏng buổi tế của cha. Cuộc gặp nhanh chóng biến thành một trận cãi vã khốc liệt: Daksha nổi giận quát mắng con gái, còn Sati thì tổn thương sâu sắc, không chỉ vì bị bỏ rơi mà còn vì những lời lăng mạ nặng nề. Trong nỗi đau tột cùng, cô đã bước tới ngọn lửa tế và tự thiêu, hủy hoại chính cơ thể mà người cha đã ban cho mình.
Sự ra đời của Virabhadra
Hay tin về cái chết của vợ, Shiva chìm trong đau đớn và phẫn nộ. Ngài dứt một lọn tóc và giận dữ ném xuống đất. Kỳ lạ thay, khi lọn tóc chạm mặt đất, nó hóa thành một chiến binh mạnh mẽ. Shiva đặt tên cho người ấy là Virabhadra — "Vira" nghĩa là anh hùng, "bhadra" nghĩa là bạn. Ngài phái Virabhadra đến buổi lễ để tìm Daksha, kết liễu ông ta cùng toàn bộ khách dự tiệc.
Ba tư thế Chiến binh — ba khoảnh khắc của Virabhadra
Chính những hành động của Virabhadra đã trở thành ba biến thể tư thế mà chúng ta luyện tập ngày nay:
Chiến binh I (Virabhadrasana I): Virabhadra xuất hiện với hai thanh kiếm trên tay. Bạn giữ đầu thẳng, vươn hai cánh tay lên cao qua đầu, mạnh mẽ và tự tin, sẵn sàng cho trận chiến.
Chiến binh II (Virabhadrasana II): Virabhadra tập trung vào mục tiêu là Daksha. Cơ thể mở rộng, ánh nhìn kiên định và đầy sức mạnh dõi về phía trước.
Chiến binh III (Virabhadrasana III): Khoảnh khắc Virabhadra tìm thấy và tiêu diệt Daksha. Toàn thân quyết đoán, vững chãi và tràn đầy nội lực.
Ba tư thế Chiến binh tái hiện ba khoảnh khắc của Virabhadra.
Cái kết và bài học
Sau cùng, Shiva đến chứng kiến sự hủy diệt do chính chiến binh mình tạo ra. Ngài nhập Virabhadra vào bản thể mình, rồi biến thành thần Hare. Lòng Ngài lúc ấy là hỗn hợp của nỗi buồn, lòng từ bi và sự hối hận. Shiva đi tìm xác Daksha, gắn lên đó đầu một con dê để hồi sinh ông, và Sati cũng được tái sinh.
Bài học lớn nhất từ thần thoại Virabhadra là: đôi khi trong đau đớn và mất mát tột cùng, ta có thể hành động ngược lại lý trí và để lại những hậu quả đáng tiếc. Trút giận có thể mang lại cảm giác nhẹ nhõm nhất thời, nhưng gần như chắc chắn sẽ kéo theo buồn đau và sợ hãi. Có những tổn hại ta còn kịp sửa chữa để tìm lại tự do, nhưng cũng có những hành động không thể đảo ngược.
Vì thế, loạt tư thế Chiến binh không chỉ nhắc ta về sức mạnh của bản thân, mà còn thủ thỉ một lời nhắn: hãy giữ tâm quân bình, tạm dừng lại một chút trước khi phản ứng với cơn thịnh nộ. Bởi mỗi hành động đều để lại hậu quả. Namaste.